Monday, August 29, 2011

[Fanfiction] Kuroi Tenshi - Chương 1

Chương 1

[Ai wa hane wo ushinatta tobenai tori…]
          - Moshi moshi? Dạ, ba hả ba? Con khỏe mà. – Giọng nói của cô gái nhỏ vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi chiều tà.
          Cô gái khá thấp người, với mái tóc nâu dài, được cột cao lên phía sau đầu và được tô điểm bằng một chiếc nơ màu đen xinh xắn. Trong bộ đồng phục của trường nữ sinh Don Quixote, cô bước đi giữa con phố vắng người.
          - Ba à, con đã nói với ba bao nhiêu lần rồi. Con đã 17 tuổi rồi, không còn nhỏ nữa. Con có thể tự lo cho bản thân được mà.
          - …
          - Ba không cần phải gửi tiền tiêu vặt cho con hằng tháng nữa đâu, con có tiền xài mà. Tiền nhà con cũng tự lo được, ba không cần phải trả cho con đâu. Thêm nữa, ba đừng có gửi họ đi theo con nữa.
          - …
-  Vâng, vâng, con biết rồi. Ba cũng ráng giữ gìn sứa khỏe nhé. Bye bye.
          Nói rồi cô gái cúp máy, tiếp tục bước đi. Nhưng chỉ mới vài bước, cô đột nhiên quay phắt người lại, kịp nhìn thấy hai dáng người to con trong bộ vest đen lúi cúi tìm chỗ núp. Cô thở dài rồi quay lại, bước đi như chưa thấy gì.        
          Bầu trời lúc này đã tờ mờ tối. Những tia nắng mặt trời cuối cùng từ từ biến mất, để lại Tokyo đang dần bị bóng tối nuốt chửng. Những cơn gió bắt đầu thổi mạnh hơn. Và bất giác, chúng làm cô gái nhỏ chợt run lên vì lạnh. Cô đưa hai bàn tay của mình lên, xoa vào nhau hòng tìm kiếm chút hơi ấm. Cô gái vẫn đi trên con đường quen thuộc về nhà, nhưng lúc này bước chân của cô dường như chậm hơn, không còn là những bước đi nhanh nhẹn, mà trở lên ngập ngừng. Dường như bóng đêm đang buông xuống cùng với những cơn gió ấy khiến cho cô gái cảm thấy hơi khó chịu. Chúng mang đến cho cô một nỗi sợ mang mác. Bởi tất cả mọi thứ, từ màn đêm đen đến âm thanh của những cơn gió thổi qua, đều gợi cho cô nhớ về cái đêm khủng khiếp ấy, cái đêm đã ám ảnh cô suốt 12 năm qua, cái đêm cô đau đớn mất đi người cô thương yêu nhất…
          Lại một cơn gió nữa thổi qua, mang đến biết bao nỗi niềm cho người con gái bé nhỏ. Cô vừa đi vừa suy nghĩ, những kí ức, cảm xúc khi xưa chợt ùa về, len lỏi khắp đầu óc cô. Bước chân cô gái chậm dần, chậm dần cho đến khi cô dừng hẳn lại, giữa con phố lặng thinh không một bóng người. Cô ngước nhìn lên bầu trời phía trên, ánh mắt xa xăm như tìm kiếm một điều gì. Cho đến khi có một đốm sáng nhỏ ở phía xa trên bầu trời thu hút ánh mắt của cô gái nhỏ. Cô hướng sự chú ý của mình vào cái thứ bé xíu ấy. Cô đứng nhìn nó một hồi lâu, cố gắng tìm kiếm cho mình một câu trả lời. Mà nhìn thì rõ ràng là sao mà. Nếu vậy thì là sao gì đây? Sao gì mà giờ này đã mọc chời? Câu hỏi gợi cho cô nhớ về những lời mình đã được nghe từ khi còn rất bé…
          “Mỗi người sống trên đời đều có một ngôi sao chiếu mệnh, khi người đó mất đi sẽ hóa thành sao băng. Nếu con cầu một điều ước khi nhìn thấy sao băng, có thể người đã khuất sẽ gửi dùm con ước nguyện đó đến với Thượng Đế.”
          Cô gái nhỏ chợt mỉm cười. Nếu như những lời mẹ cô nói là đúng, thì đây chắc hẳn là cơ hội của cô rồi. Nhưng rồi như nhớ ra điều gì, cô nhíu mày, bĩu môi.
          Xí khoan. Sao mà mọc lúc chập tối là sao băng hay sao kim đây ta? Chậc, quên hoài. Thôi kệ, sao gì mà chả được. Cứ ước đại đi. Biết đâu hên hên lại thành hiện thực. - Nghĩ vậy, cô gái liền nhắm hai mắt lại, chắp hai bàn tay lại trước ngực, đứng lặng im nguyện cầu. - Cầu cho con được tăng lương, cầu cho ba khỏe, cầu cho kì kiểm tra được kết quả tốt...
          Một lúc sau, cô gái cảm nhận được một luồng ánh sáng rất lớn, không biết từ đâu chiếu thẳng vào mặt cô. Cô đưa tay lên cản bớt ánh sáng, từ từ mở mắt để rồi chết sững trước cảnh tượng trước mặt. Cảnh vật xung quanh cô lúc này, không còn là con đường vắng quen thuộc nữa, mà đã bị bao bọc bởi một thứ ánh sáng trắng kì lạ. Còn trước mắt cô, ngay trung tâm phát ra luồng sáng, là một đôi cánh - một đôi cánh màu đen. Và rồi cô chỉ kịp nhận thấy một thứ gì đó rất mềm trên môi mình trước khi...
          RẦM!!!
Cô gái nhỏ ngã nhào xuống đất, choáng váng sau cú va chạm vừa rồi. Cô cảm thấy có một cái gì đó níu chặt lấy cơ thể mình, khiến cô không thể cử động được, một cái gì đó mềm mềm… Và cả cái cảm giác trên môi cô lúc nãy, vẫn còn đây… mềm mềm… Cô gái mở mắt ra, những hình ảnh lòe nhòe dần hiện ra trước mắt cô. Và khi mọi thứ đã trở nên rõ ràng, cô thấy một đôi mắt nâu đang mở to nhìn mình. Một đôi mắt… Khoan! Nếu vậy thì… Cái “mềm mềm” trên môi cô từ nãy đến giờ là… Hai mắt cô gái mở to trước ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu mình. Rồi với tất cả sức lực, cô dùng hai tay đẩy mạnh cái người đang ôm cứng lấy mình như  thể  đang cố ôm lấy chính sự an toàn của bản thân kia. Cô lùi về phía sau, đưa tay chạm nhẹ vào môi mình, trên đó và cả hai tay cô nữa vẫn còn in cái cảm giác mềm mềm khi nãy. Xí… khoan nữa… hai tay hả? Đừng nói là… hai cái mà hai tay cô chạm vào lúc đẩy người kia ra là… Vậy là…
- Hức… hức… hức… - Cô gái nhỏ bật khóc thút thít.. – Vậy là cho dù có cố gắng thế nào thì nụ hôn đầu của mình cũng phải là với con gái sao?
Rồi cô than vãn, kể lể về những lần cô phải “chạy trốn lúc Miichan bắt mặc mấy bộ đồ for men” hay “mấy bạn nữ có ánh mắt làm mình phải nổi da gà” hoặc là lúc “bạn Mocchi lớp bên ‘vô tình’ té trúng”… bla bla bla… Trong khi đó, trước mặt cô, một cô gái với đôi cánh đen trên lưng chỉ biết nhìn người kia với vẻ ái ngại xen lẫn chút mơ hồ về những  gì vừa xảy ra.
          Vậy là bây giờ mình đang ở hạ giới sao? Mình thua rồi… Cha… -  Dòng suy nghĩ bất chợt làm cô cảm thấy chạnh lòng, một giọt nước như chực trào ra khỏi khóe mắt nhưng cô cố kìm nén nó lại. – Thôi, bây giờ thì điều nên làm là…
- Chỉ là một nụ hôn thôi mà, bộ quý lắm hả? – Cô cất tiếng hỏi người vẫn đang tự kỷ nói chuyện một mình kia.
- Hức… tất nhiên là quý rồi… hức… Nụ hôn đầu của người con gái mà...
- Nhưng mà…
- Cô đừng nói với tui nhưng tui không phải là nữ à. Tui nghe vụ đó đủ rồi… hức… Tui chả hiểu sao ai cũng nói là Takahashi Minami tui không phải là nữ. Tui thấy tui nữ tính thế còn gì. – Chưa để người kia nói hết, cô gái tên Minami đã đốp lại, chuyện này quen thuộc với cô quá mà.
- Không phải, ý tôi là nếu vậy tôi cũng mất chứ đâu có riêng gì cô chứ. Vậy là huề… À mà khoan… đâu phải nhỉ. – Trên môi cô gái bỗng nở một nụ cười gian xảo. – Hình như hồi nãy cô đã đụng vào nơi không nên đụng, phải không nhỉ?
Câu nói làm Minami nín bặt, mặt cô bỗng nhiên trở nên đỏ gay. Mềm mềm… mềm mềm…
- Vậy thì đâu phải là huề đâu ha? – Vẫn với nụ cười trên môi, cô gái bắt đầu tiến lại gần hơn người tên Minami… bằng hai tay và… đầu gối. [Chú thích: lúc này hai người vẫn chưa đứng dậy] – Vậy thì tôi mới là người bị lỗ chứ nhỉ?
- Đâ… đâ… đâu ra cá… cái lý thuyết đó? – Vẫn với khuôn mặt đỏ chót, Minami cố dùng tay đẩy mình lùi ra phía sau, tránh càng xa khỏi cô gái kì lạ kia càng tốt, nhưng không hiểu sao cả người cô cứ cứng đơ. Sao kì vậy nè trời?!
          Chà, không ngờ con người lại dễ thương như thế này? Có vẻ như chuyện mình bị đá xuống đây cũng chưa hẳn là hoàn toàn xấu nhỉ? – Cô gái tiến sát hơn về phía kẻ đang bị đơ kia, giữ cho ánh mắt mình không bị lạc đi đâu ngoài đôi mắt ấy. 
Hai người lúc này đang ở trong một tư thế hết sức là… dễ gây hiểu lầm, mà hay là… hiểu thật nhỉ? Thật may mà con đường tắt quen thuộc từ trường về nhà của Minami thường hiếm có ai qua lại, và hai người đàn ông do ba cô phái đến có lẽ đã bỏ đi rồi, chứ nếu không cô chả biết phải giải thích với ông như thế nào. Khoảng cách gần như không còn, hơi thở nóng hổi đang phả lên mặt khiến não bộ của Minami như ngừng hoạt động. Và đôi mắt ấy, đôi mắt màu nâu với những tia nhìn như có một lực hút vô hình hút cô vào đó, một đôi mắt quyến rũ chết người. Nhưng không hiểu sao ẩn sâu bên trong đôi mắt ấy, dường như tồn tại một nỗi buồn, một sự đau đớn đang được che đậy. Minami chỉ có thể nhìn thấy chúng qua một khe hẹp rất nhỏ, nhưng cũng đủ khiến cô cảm thấy nhói đau nơi lồng ngực. Bất chợt đôi mắt đó nhắm lại rồi mở ra – một cái chớp mắt, cô gái nhỏ giật mình nhận ra tình thế mà mình đang vướng phải.
- Ma… mà tôi và cô đều là con gái th… thì chuyện đó đâ… đâu có sao! – Minami cố nói lại.
- Ồ, cô không biết à? Ở một số nước trên thế giới, và nhất là một số bộ lạc như bộ lạc XYZ, người con gái phải giữ gìn cơ thể rất cẩn thận, cho dù có là người cùng giới chạm vào thì cũng mang tội. Và cô không nghe đến chuyện hai người phụ nữ đã có thể có con với nhau rồi sao? Nhất là đối với cô, khi cô chạm vào nơi-mà-ai-cũng-biết-là-nơi-nào-đấy của tôi thì khả năng mang thai có thể lên đến 5%. Nghe thì tưởng như ít đó, nhưng lỡ tôi rơi vào số 5% đó thì sao?
Chết rồi, đúng là mình có loáng thoáng nghe được vụ hai người phụ nữ có thể có con trên ti vi, nhưng mà mình lại không để ý lắm chuyện đó, mà nghe cô gái này nói chắc nịch vậy… có khi nào… là đúng không? - Cô gái nhỏ hoang mang lo nghĩ.
Nhìn cô ấy càng ngày càng trở nên dễ thương thế này chắc là cắn câu rồi, mấy cái khoa học vớ vẩn mình nói đại thế mà cũng có thể tin được sao? Sao mà mình lại bắt đầu thấy hứng thú thế này? Từ trước đến nay có bao giờ mình quan tâm đến ai ngoài Thượng đế đâu. – Nhắc đến Thượng đế, cô gái cảm thấy ngực mình như thắt lại, cô cố xua đi dòng suy nghĩ ấy, tập trung về thời điểm hiện tại. Phải rồi, bây giờ ta đang một thân một mình ở hạ giới này. Thay vì suy nghĩ về Người thì ta nên lo cho bản thân mình thì hơn. Trước hết phải dụ khị được cô gái này đã. Xong rồi thì mọi chuyện sau này chắc sẽ dễ dàng hơn.
- Cô tin hay không thì tùy, cô thích thì có thể đi hỏi người khác để xác minh. Nhưng mà bây giờ thì cô phải chịu trách nhiệm cho tôi. – Cô gái nói tiếp, nụ cười trên môi càng lúc càng trở nên quỷ quyệt, và tỉ lệ thuận theo nó, khoảng cách giữa khuôn mặt hai người càng lúc càng ngắn dần làm Minami cảm thấy khó thở, nhiệt độ trên mặt cô cũng theo đó mà không ngừng tăng lên.
- Như… nhưng mà… - Mắt cô liếc qua liếc lại, cố tìm một cái gì đó có thể cứu mình ra khỏi tình trạng này. - Ể, mà bộ cô là cosplayer hả? Đôi cánh đó là sao…?
Chà rắc rối nhỉ? Nhưng cô ấy biết thì cũng không mất gì. Dù sao thì mình cũng còn phải nhờ vả cô gái này nhiều.
- Cosplayer là gì? À, ý cô là cái này hả? – Vừa nói cô vừa ngoái đầu về phía sau, nhưng khi vừa nhìn thấy đôi cánh đen trên vai mình, một cảm giác buồn mơ hồ len lỏi vào tâm trí cô. Nhưng lại một lần nữa, cô gái nhanh chóng rũ bỏ những thứ cảm xúc không cần thiết để tập trung trở về thực tại. Cô quay lại, chờ đợi câu trả lời từ người kia.
          - …
          Nhưng câu trả lời mà cô nhận được chỉ là tiếng một cơn gió thổi qua. Bởi cô gái kia, từ nãy đến giờ, đã lặng im quan sát cô, để rồi bị hút hồn lúc nào không hay. Người con gái trước mặt Minami, quả thật rất đẹp. Mái tóc đen ngắn, đôi mắt nâu như một “lỗ đen” sẵn sàng hút lấy bất cứ người nào nhìn vào nó, và một nụ cười có vẻ đáng sợ nhưng lại dễ dàng làm cho trái tim Minami loạn nhịp. Tuy không xinh đẹp lung linh như những cô siêu mẫu thế giới hay những tuyệt sắc giai nhân thường xuất hiện trên ti vi và tạp chí, nhưng ở cô gái này có một sức hấp dẫn kì lạ, có thể khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải ngất ngây. Từng cử chỉ, hành động, hay đơn giản chỉ là một ánh mắt, một nét biểu cảm trên gương mặt đều khiến người khác bị cuốn vào và đến khi họ nhận ra thì đã quá muộn. Minami dĩ nhiên không ngoại lệ. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy như thế này, một cảm giác rất kì lạ. Mặc dù cô theo học ở một trường nữ sinh, và trong trường có rất nhiều những cô bạn xinh đẹp, nhưng đây là lần đầu tiên Minami thấy mình bị một người con gái thu hút mạnh mẽ đến mức này. Cô dường như không thể dứt ánh mắt mình ra khỏi cô gái kia. Cũng chính vì lẽ đó, nên khi nãy, dù chỉ là thoáng qua, nhưng cô vẫn nhận ra được sự thay đổi nét mặt của người con gái kia khi cô ấy nhìn vào đôi cánh sau lưng. Bên trong cô gái lạ này, dường như luôn tồn tại một nỗi buồn vô hạn, và có vẻ như lúc nào cô cũng cố gắng che giấu nó. Minami không hiểu vì sao, nhưng cảm nhận được điều này khiến cô gái nhỏ cảm thấy tim mình chợt nhói lên.
          - Chỉ là cánh thôi mà. Bộ cô chưa thấy bao giờ à? – Chờ mãi không thấy đối phương trả lời, cô gái với đôi cánh đen lên tiếng tiếp.
          Giọng nói bất ngờ kéo Minami trở về với thực tại. Giật mình nhận ra nãy giờ bản thân không hề rời mắt khỏi cô gái lạ, khuôn mặt Minami chợt nóng lên. Cô vội vã quay mặt đi chỗ khác, ấp úng:
          - Tất… tất nhiên là thấy rồi. Tui từng phụ làm cánh giả cho mấy cô nàng cùng lớp để tham gia Lễ hội văn hóa mà.
          - Hả? Nhưng cánh này là do Thượng đế cho tôi mà.
          - Ý cô là sao? Thượng đế gì? Cô đang đóng phim hả? Gần đây có cái máy quay nào không? Bộ đang quay “Just for laugh” sao? – Minami vừa nói liên hồi vừa quay đầu qua lại, nhìn khắp xung quanh như tìm kiếm thứ gì đó.
          - Cô đang nói cái gì vậy? Chớt gì mà láp gì? – Càng ngày cô gái lạ càng không thể hiểu được những lời của người kia.
          - Chứ chả nhẽ cô bảo tui đó là cánh thật à? Cô đừng có lừa tui, tui không tin đâu. Tui bị lừa nhiều rồi, ít ra lần này phải có kinh nghiệm chứ. - Cô gái nhỏ vừa nói vừa cười lớn, vẫn tiếp tục đảo mắt khắp xung quanh, thậm chí còn ngước nhìn lên trời.
          - Thế cô không tin à? Vậy thì tôi sẽ cho cô chạm vào thử. Vinh dự lắm đấy, không phải ai cũng được chạm vào cánh của tôi đâu. – Vừa nói cô gái vừa đứng dậy tiến lại gần Minami, trên môi cô nở một nụ cười nhẹ đầy ẩn ý và đôi mắt vẫn chăm chăm về phía cô gái nhỏ kia ánh lên một tia nhìn kì lạ.
          Thấy người lạ đột ngột tiến về phía mình, trên môi lại nở một nụ cười (đáng sợ), Minami vội vàng đứng dậy, bước lui lại. Nhưng khi nhìn thấy đôi cánh đen trên lưng cô gái trước mặt khẽ động đậy, bản tính tò mò trong lòng cô lại trỗi dậy. Cô nửa muốn tiến về phía trước, đưa tay chạm lấy những cọng lông vũ màu đen trên đôi cánh kia; nửa muốn lùi về phía sau, hòng thoát khỏi ánh mắt đáng sợ của người con gái kì lạ kia. Cuối cùng, nỗi sợ hãi trong cô đã bị trí tò mò lấn át. Minami hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, cô nhìn thẳng vào đôi cánh, bước từng bước về phía trước. Người con gái kia lúc này đã dừng lại, không bước tiếp nữa, có vẻ như cô đang chờ đợi Minami tự tiến về phía mình. Nụ cười trên môi cô càng trở nên rõ hơn và ánh mắt cô không hề rời khỏi cô gái nhỏ dù chỉ là một giây. Khi khoảng cách đã đủ gần, Minami đứng lại. Lúc này tuy đang đứng trước mặt người kia, nhưng đôi mắt cô dường như chỉ nhìn thấy đôi cánh màu đen, cô đưa tay lên tính chạm vào nó. Nhưng  rồi như chợt nhớ ra điều gì, cô rút tay lại, quay mặt qua nhìn người kia, ánh mắt long lanh như muốn hỏi: “Có được không vậy?”.
          Người lớn gì mà cứ như con nít. - Cô gái lạ khẽ bật cười trước khuôn mặt ngây thơ như đứa trẻ đang hỏi xin mẹ mua một món hàng của Minami lúc này. Cô mỉm cười gật đầu, nụ cười nhẹ trên môi cô vẫn như ẩn chứa điều gì.
          Nhận được sự chấp thuận, Minami gật đầu đáp lễ rồi quay trở lại về phía đôi cánh, trên gương mặt cô vẫn còn lộ rõ một sự căng thẳng. Cô từ từ đưa bàn tay bé nhỏ của mình lên, nhẹ nhàng chạm vào lớp lông đen trên đôi cánh. Ngay khi vừa tiếp xúc với những chiếc lông vũ, một cảm giác lạnh buốt xuyên qua các đầu ngón tay, lan tỏa khắp cơ thể cô gái nhỏ. Minami sững sờ trước cái buốt giá mà mình vừa cảm nhận. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ chạm vào thứ gì lạnh đến như vậy. Và rồi không hiểu vì sao, Minami đột nhiên cảm thấy như mình đang đứng giữa một cánh đồng tuyết trắng xóa, xung quanh không một bóng người, chỉ có duy nhất trước mặt cô một chú chim kì lạ với đôi cánh đen rướm máu đang co ro trong giá lạnh. Xót thương cho con vật bé nhỏ tội nghiệp, Minami khẽ đưa tay vuốt nhẹ chú chim, hòng xua tan cái lạnh của khí trời đồng thời xoa dịu vết thương nơi đôi cánh nhỏ. Và cứ thế, cô gái nhỏ tên Minami cứ đứng đó nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh đen của người con gái kì lạ kia một cách trìu mến. Minami không biết cô gái trước mặt mình là ai, cô cũng không biết đôi cánh đen này là thế nào, nhưng cô có thể cảm nhận được một nỗi buồn sâu kín, một sự cô đơn, lạnh lẽo trong trái tim người con gái mới gặp này. Và chính bản thân Minami cũng không hiểu tại sao trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác muốn được an ủi, chở che cho một người lạ như thế này. Nhưng trên hết, cô mong muốn được thắp lên một ngọn lửa nhỏ để sưởi ấm trái tim đã đóng băng kia…
          Về phần cô gái với đôi cánh đen kì lạ, đây là lần đầu tiên cô cho một người – không phải Thượng đế - chạm vào cánh mình. Khi những cọng lông vũ trên đôi cánh tiếp xúc với những ngón tay của cô gái bé nhỏ kia, cô chợt cảm nhận được một sự ấm áp lạ thường chạy dọc khắp người. Dù rằng trước đây cô cũng hay được Thượng đế vuốt ve đôi cánh, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy dễ chịu như thế này. Cô không bao giờ có thể tưởng tượng được bàn tay con người lại ấm áp đến như vậy. Bàn tay bé nhỏ kia dường như chứa đựng một thứ phép màu diệu kì có thể chữa lành mọi vết thương của cô gái lạ. Và rồi từng chút một, cô gái với mái tóc đen ngắn dần dần tạm quên đi những nỗi đau, những sự cô đơn trong lòng. Và cô nhắm mắt lại, để cơ thể mình thư giãn, cảm nhận sự thoải mái từ bàn tay nhiệm màu kia.
            Chợt, một cảm giác đau nhói khiến cô gái giật mình mở mắt. Cô quay qua nhìn về phía Minami. Cô ấy đang chăm chú quan sát một cọng lông vũ màu đen – có vẻ như là được bứt ra từ cánh của cô. Minami lật tới lật lui cọng lông, nhìn kĩ từng đường nét trên đó như thể đây là lần đầu tiên cô thấy một thứ như vậy.
          - Cô làm cái gì thế hả? Có biết đau không? – Cô gái lạ (giả vờ) nổi cáu, làm cho Minami giật mình.
          - Ơ tui… tui xin lỗi. Tui chỉ định bứt ra xem thử, không ngờ lại làm cô đau. Bộ mà đau thiệt hả? – Cô gái nhỏ hoảng hốt xin lỗi, vội vàng lấy tay xoa xoa đôi cánh chỗ cô vừa bứt đi cọng lông.
- Đau thiệt chứ sao không? Tôi đã nói với cô đó là cánh thiệt mà. – Cô gái tóc ngắn bĩu môi, quay mặt đi chỗ khác làm ra vẻ giận dỗi.
- Nhưng mà… tui vẫn không có tin đâu. Cái cọng lông này, nhìn nó y như mấy cọng lông gà mà tui từng dùng để làm cánh giả á. – Minami vừa nói vừa săm soi cọng lông trên tay mình.
Có vẻ như cô vừa phạm phải một sai lầm nghiêm trọng. Khuôn mặt cô gái kia chợt biến sắc, sát khí phát ra từ người cô bao trùm lấy Minami, khiến cô gái nhỏ rùng mình.
- Sao… sao tự nhiên lạnh dữ vậy nè trời? – Minami đưa tay lên xoa xoa, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh. Lạ quá, trời đã lặng gió từ nãy rồi mà tự nhiên cô lại thấy ớn lạnh cả người.
Hừ. Lông gà à? Cô được lắm! Được tôi cho sờ vào cánh mà không biết mừng. Lại còn dám tự ý bứt lông, rồi còn bảo là lông gà nữa chứ. Được lắm! – Có vẻ như cô gái lạ phải cố gắng lắm mới giữ được vẻ điềm tĩnh trên gương mặt mình. Cô quay mặt lại, nở một nụ cười tươi quá mức cần thiết:
- Thế là bây giờ cô vẫn không tin chứ gì?
- Đúng rồi. Tui hổng có tin đâu! Cô có bằng chứng nào khác thì…
Cô gái nhỏ chưa kịp nói hết câu thì đã bị một đôi tay vòng qua eo, nhấc bổng lên. Cô thấy mặt đất dưới chân cùng những ngôi nhà quanh đó ngày càng nhỏ lại và cứ thế xa dần xa dần.
- Ế ế ế!!! Cái gì vậy nè??? – Minami thảng thốt la làng lên.
- Bay chứ còn gì nữa. – Một giọng nói bình thản đáp lại cô.
- HẢ??? Ba… bay thiệt hả? Vậy… vậy là cánh thiệt sao? – Minami lắp bắp. Có chết cô cũng không thể tin được là mình đang bay, nhưng khi nhìn thấy những tòa nhà bên dưới thì cô biết chắc rằng đây không phải là ảo giác. Hơn nữa, cô còn cảm nhận được cảm giác đau rát khi từng cơn gió cứ thế quật vào mặt cô.
- Đương nhiên là bay thiệt rồi. Bây giờ thì cô nói lại cho tôi nghe xem, cánh thật hay là cánh-gà hả? – Cô gái lạ nhỏ nhẹ đáp, cố tình nhấn mạnh vào hai chữ “cánh gà”.
Một giọt mồ hôi chảy dài trên trán Minami, cô không ngờ cô gái kia chỉ vì cay cú vụ bị cô bứt lông và bảo là lông gà mà trả thù cô một vố như thế này. Nếu là cánh thật thì cũng từ từ mà nói chứ, đâu cần phải làm cô sợ phát khiếp lên mới được. Minami nuốt nước bọt, trả lời:
- Rồi rồi. Tui biết là cánh thật rồi, không phải cánh gà. Được chưa? Cô cho tui xuống đi. Ở trên cao thế này tui chóng mặt quá à.
Đâu có dễ dàng như vậy. – Một nụ cười nham hiểm xuất hiện trên gương mặt người con gái tóc ngắn.
- Nghe đồn cô còn nợ tôi mà nhỉ? Vụ chịu trách nhiệm ấy? – Cô gái lên tiếng, rút một tay để lên cằm, hết nghiêng đầu qua trái rồi lại qua phải, làm ra vẻ suy tư. Bằng vài cử động nhỏ nơi bả vai, cô điều khiển cho đôi cánh đen của mình chao lượn trong không trung khiến cô gái nhỏ lại một phen sợ chết khiếp.
- Á á á… Đừng mà! Đừng buông tay ra! Tui… tui rớt mất! – Ngay khi cánh tay của cô gái kia được rút khỏi hông cô, Minami thấy cơ thể mình dường như đang tụt xuống. Cô đưa tay vùng vẫy, bám chặt lấy cánh tay còn lại của cô gái lạ. – Rồi rồi! Tui biết rồi! Tui sẽ chịu trách nhiệm! Được chưa??? Cho tui xuống đi!
Cô gái tóc đen nghe thấy thế liền bay chậm lại. Cô cúi xuống nhìn cô gái đang hoảng loạn trên tay mình, ánh mắt dò xét, nụ cười vẫn chưa tắt trên gương mặt cô.
- Là cô nói đấy nhé.
- Ừ thì… Nhưng mà… chịu trách nhiệm là làm sao? – Cô gái nhỏ ngước lên nhìn người kia, tay vẫn níu chặt lấy cánh tay đang ôm ngang hông mình.
- Thì là… - Vị chủ nhân của đôi cánh dừng lại, đứng giữa lưng chừng trời. Tay cô lại xoa xoa cằm, nghiêng đầu qua lại. Sau một hồi trầm ngâm, như nghĩ ra điều gì, hai mắt cô sáng lên, một nụ cười gian xảo nở trên môi cô. – Cô sẽ phải chăm sóc tôi suốt đời!
- Cái gì??? Chăm… chăm sóc cô suốt đời?! Giỡn hả?!!! – Minami la lên, hai mắt cô trợn ngược ngước nhìn người con gái đang ôm cô kia.
- Sao? Có vấn đề gì không? – Một cái lườm mắt và một giọng nói lạnh như băng đáp lại cô.
- Ơ… không… - Minami lí nhí đáp. Cô chuyển ánh nhìn của mình xuống thành phố Tokyo bên dưới, bĩu môi. – Thiệt tình! Thể loại người gì vậy chứ?
Câu nói tuy rất nhỏ nhưng cô gái tóc đen kia vẫn có thể nghe thấy. Và dĩ nhiên, cô cảm thấy không hài lòng chút nào. – Hừ. Cô được lắm!
Chợt Minami cảm thấy cánh tay đang ôm lấy mình lơi dần lơi dần. Cô gái nhỏ cảm thấy cơ thể mình dường như sắp rớt. Vội vã nắm chặt lấy bàn tay đang  dần rời xa cơ thể mình, Minami hoảng hốt:
- Được rồi! Được rồi mà! Tui sẽ chăm sóc cô suốt đời! Cô muốn gì cũng được hết! Đừng để tui rớt xuống mà!
Có vẻ như cuối cùng thì vị chủ nhân của đôi cánh đen cũng đã hài lòng với những lời mình vừa nghe được, cô đưa tay ôm chặt lấy eo của cô gái nhỏ kia, kéo sát lại vào người rồi chao cánh bay xuống mặt đất. Khoảng cách gần bất ngờ khiến khuôn mặt Minami hơi ửng hồng, cô thậm chí có thể cảm nhận hơi ấm cũng như một hương thơm kì lạ từ cơ thể cô gái kia.
Chỉ đến khi hai chân thật sự chạm đất, Minami mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi nhận ra mình sẽ phải rời xa cơ thể ấm áp kia, cô gái nhỏ cảm thấy có chút gì đó hụt hẫng. Cô quay lại, đối mặt với người con gái tóc đen. Cô nhìn chằm chằm vào đôi cánh đen trên lưng cô ta, suy nghĩ một hồi lâu rồi lên tiếng:
- Cô có cách nào dẹp được cái này không?
- Tôi không biết. Để thử.
Cô gái lạ nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm một câu gì đó mà Minami không thể nào hiểu được. Rồi một luồng ánh sáng màu vàng lóe lên, bao trùm lấy đôi cánh đen và kéo nó lại, nhỏ dần nhỏ dần. Một lúc sau thì đôi cánh hoàn toàn biến mất. - Vậy là Thượng đế cũng còn giữ lại cho mình một ít phép...
Minami ngẩn người ra trước điều vừa diễn ra. Cô không thể tin rằng trên đời này lại có chuyện thế này. Cô gái nhỏ cứ đứng đó mãi cho đến khi có một giọng nói khiến cô giật mình.
- Thế bây giờ đi được chưa? – Cô gái tóc đen lên tiếng, hai tay khoanh trước ngực.
- Đi đâu? – Minami ngơ ngác hỏi.
- Thì về nhà cô chứ đi đâu. Chứ cô định chăm sóc tôi ở ngoài đường à?
- Ờ thì… đi thì đi. Nhưng mà tui vẫn chưa biết cô là ai.
- À. Tôi là Maeda Atsuko, hay còn có tên khác là... Lucifer. Đến chữ “Lucifer” thì trên môi cô gái lạ lại hiện lên một nụ cười bí ẩn và giọng nói của cô lúc đó thì chỉ như một lời thì thầm khiến Minami không thể nghe rõ được. – Nếu thích cô có thể gọi tôi là Acchan, nhiều người cũng hay gọi tôi như vậy.
- Còn tui là Takahashi Minami, 17 tuổi. Mọi người hay gọi tui là Takamina. Tui hiện đang theo học tại trường nữ sinh Don Quixote. – Minami “bắn” một tràng liên thanh để giới thiệu về mình. Trên môi nở một nụ cười ấm áp, cô ra dấu về phía trước. - Rồi vậy bây giờ chúng ta cùng về nhé.
Người con gái tên Atsuko khẽ gật đầu, lẳng lặng bước theo Minami, nụ cười trên môi cô vẫn còn đó, chưa hề tắt. – Chà, cảm giác này là sao nhỉ? Có lẽ là... như vừa có thêm một món đồ chơi mới.

~Hết chương 1~
 

Facts: (sau này mỗi chap sẽ có thể có vài cái)
Lucifer là cái gì vậy? Có ăn được không?
  • Từng là thiên thần cao cấp nhất trong các thiên thần, sở hữu ba đôi cánh (biểu tượng của quyền lực và quyền hạn), có vẻ đẹp lộng lẫy.
  • Là kẻ tiến hành cuộc chiến HELL vs HEAVEN vĩ đại.
  • "Lucifer" mang ý nghĩa như "Người mang đến ánh sáng" (Light bearer/Light giver), hay còn được mệnh danh như ngôi sao của bình minh hoặc vì sao của hoàng hôn (Venus) nhưng quy lại nghĩa chính xác nhất của "Lucifer" là "BRIGHTEST STAR" (ngôi sao sáng nhất).


Tác giả có vài lời muốn nhắn nhủ đến các độc giả (yêu quý) của tác giả đây: Tình hình là do tác giả đã bị dính một căn bệnh nan y vô cùng khó chữa mà đến các bậc thầy về y học trên thế giới cũng phải bó tay (kể cả Hoa Đà có tái thế thì cũng phải chào thua) cho nên việc post tiếp chương 2 sẽ coi như là ngừng vô thời hạn, mọi người đừng chờ làm gì cho mắc công. Mọi người cứ bỏ đi chơi hay đi du lịch ở đâu đó cho thoải mái, khoảng vài ba tháng (hay vài ba năm gì đó cho chắc ăn) hẵng ghé qua blog này một lần, họa chăng sẽ có chương mới cho mọi người. Cám ơn mọi người rất nhiều~ *bay bay*.
*Nói nhỏ* Bệnh nan y của tác giả có tên khoa học là bệnh L.U.O.I, bạn nào biết cao nhân ở đâu có thuốc đặc trị xin vui lòng liên hệ với tác giả bằng cách comment ngay bên dưới hoặc mời để lại lời nhắn ở Chat Box kế bên. Xin cám ơn và không hậu tạ~. 

4 comments:

  1. :x:X:X:X fic hay quá, đúng tính cách của 2 bạn nhà XDXD
    Bạn lùn giờ phải ôm cục nợ luôn rồi =))
    ------
    đọc đến cuối,a' a' :(( :(( WHY????
    Tác giả ơi, bệnh dzì mà bệnh 3 tháng (3 năm) dzữ vậy.ứ TT^TT *mình muốn quăng bom nhà tác giả*
    KO CHỊU ĐÂU.Viết tiếp đi, mới có chap1 hà :((:(( KO CHỊU

    ReplyDelete
  2. Hừ, ủ nó kĩ quá, mãi tới giờ vẫn chưa thấy viết tiếp mà đòi comment cái con khỉ!!!

    Em đi viết tiếp đi rồi ta comt =))=))

    ReplyDelete
  3. com nè com nè, viết tiếp dedeeeeeeeeeeeeee ê =)), chờ nè =))

    ReplyDelete
  4. bệnh này đúng là khó chữa, ăn sâu vào máu òi và hầu như người nào cũng ...dính =))
    fic viết tốt đấy Ryo, cố gắng chiến đấu "bệnh tật" nhé, wăng bom thiên hạ xong "biến" thì...

    ReplyDelete